(Tâm sự) Phải làm sao đây khi mới chiều qua thôi em vô tình gặp lại anh nơi góc quán quen. Em cứ tưởng mình đã có thể không sao, bình tĩnh đối mặt với anh như thể giữa hai chúng ta chưa từng có chuyện đổ vỡ nào xảy ra. Nhưng sao mà khó quá! Sao tim em lại nhói, lại tê tái đến thế? Sao cái cảm giác giống như có ai đó đang cướp hết tất cả không khí xung quanh khiến em ngột ngạt, khó thở.
Ngày xưa khi còn bên nhau em đã từng hỏi "Liệu có gì là mãi mãi trên thế gian này không?" Anh lúc ấy rõ ràng chẳng hề chú tâm vào lời em hỏi, hoặc thảng như anh chỉ muốn làm em vui nên trả lời ngon ngơ "có chứ, tình mình sẽ là mãi mãi". Em vốn chẳng tin nhưng khi yêu con người ta ngớ ngẩn dữ lắm. Những chuyện bình thường sáng suốt bao nhiêu thì lúc ấy lại ngô nghê và cả tin bấy nhiêu. Làm gì có chuyện tình nào là mãi mãi khi mà giữa hai con tim còn có hàng trăm, hàng ngàn sự phân tán khác, đâu phải trong ánh mắt của cả hai chỉ có bóng mình riêng nhau tồn tại.

Comments
Post a Comment