Mùa thu năm ấy với những muộn phiền tự thuở xa xưa, đã từ lâu vẫn nằm mãi trong sâu thẳm lòng em… Mùa thu chúng ta từng yêu nhau, từng bên nhau mặn nồng đến vậy. Thế rồi, cũng một mùa thu sang, anh đã để em đi, để rồi em biết, mùa thu và anh cuối cùng cũng chỉ là một khoảnh khắc rất lặng rất sâu trong đời mình.
Em đã đi và để lại những nỗi buồn, tia nắng lung linh rộn ràng ngày ấy giờ tựa như đăm chiêu, soi nhẹ vào ánh mắt long lanh, u buồn và chực khóc… Em không còn thích mùa thu như trước, mùa thu màu lá cũng u sầu, mưa thu dù không khiến người ta cảm thấy ào ạt nhưng lại nhức nhối và lạnh lẽo đến vô cùng… Hay chăng, đối với em, mùa thu chính là mùa của sự vỡ vụn yêu thương…
Khi trái tim có điều phiền muộn, người ta cảm thấy đa cảm đa sầu…thậm chí có lúc em nghĩ rằng chính mùa thu đã mang anh đi, cướp anh khỏi em… để lại biết bao nỗi nhớ.
Thế nhưng, đến một mùa thu khác, bất chợt có một người xuất hiện… em bất chợt tỉnh giấc giữa mùa thu xưa. Em phát hiện, phải chăng anh đi để rồi có một thiên thần đến bên em, dịu dàng và ấm áp. Em một lần nữa tìm thấy một nửa đích thực của cuộc đời mình… một bờ vai mặc nhiên thuộc về em mỗi khi em mệt mỏi, bờ vai sẽ vỗ về em mỗi khi cô đơn giằng xé…
Thế nên, những ưu phiền của mùa thu năm cũ em sẽ để lại trong hồi ức, tất cả những hoài niệm, những mơ hồ… Có lúc, thay vì oán giận em lại cảm ơn anh, cảm ơn những thương tổn ngày cũ dể rồi tìm cho mình một hạnh phúc thật sự thuộc về em.

Comments
Post a Comment